Thương thay hai mùa mưa nắng!


 

HUỲNH VĂN HẠNH


Quê tôi mưa nắng hai mùa

Cuối đông se lạnh, gió lùa heo may

Nắng chiều nhẹ cánh diều bay

Bao đàn trai gái thi tài trên không

Giữa trưa mặc má đỏ hồng

Lội sông Vàm Cỏ tắm dòng phù sa

Nước mặn đâu thể trồng hoa,

Cây còn rụng lá sao ra nụ vàng

Suốt ngày gánh nước ao làng

Nhìn hàng thôn nữ dát “vàng” như bay

Mong trời đưa gió cùng mây

Mang dòng nước ngọt về đây mỗi chiều

Thương thay gái đẹp mỹ miều

Trở về đồng lúa, sáng chiều hăng say

Chẳng nhìn đó, chẳng nghe đây

Mong lúa trĩu nặng là gây ấm lòng

Trông trời mang đến mây hồng

Tiển cô thôn nữ theo chồng Xuân sang

 

Huỳnh văn Hạnh

Bài viết liên quan