Thầy giáo Nhàn!

0
165

THANH MINH

Chân dung Ông Nguyễn Thanh Nhàn – Thầy giáo Nhàn

Nói đến Thầy Nhàn Cần Đước, mọi người hình dung ra ông già chơi Tennis hơn ông Thầy giáo. Năm nay ông đã gần 90 cái xuân xanh nhưng vẫn còn “cáp độ” trên sân, nhưng hơn một năm nay các con của ông đã ra “nghị quyết cấm thi đấu” vì sợ sức khỏe không bảo đảm những cú tranh bóng.

Khoảng 10 năm trước ông theo nhóm bạn Cần Đước thì đấu với anh em điện lực Sài Gòn, thấy ông già, đối phương xem thường, không ngờ ông giành hết giải thưởng! Cho đến bây giờ dáng người ông vẫn gầy gầy, vẫn đạp xe thong dong đi cafe với bạn bè em út. Có thể nói “cuốn tự điển” hiếm hoi về Cần Đước còn xót lại ở xứ phèn mặn này.

Ông sinh ra và lớn lên ở Xóm Cầu Cống, Cần Đước trong gia đình công chức, hơn thế nữa cả hai vợ chồng ông đều theo nghề giáo nên được nhiều học trò bà con thương mến.

Ông cho ra đời tập thơ “Nghe con gái kể chuyện” để thay lời muốn nói của Thầy giáo già đã trãi qua bao thăng trầm của cuộc sống, ông kể chuyện bằng thơ, ông dí dỏm so sánh như Đoàn Thị Điểm viết Chính Phụ Ngâm, Nguyễn Đình Chiểu viết Lục Vân Tiên, Nguyễn Du viết Truyện Kiều…


Tập thơ Mụ Khổ tặng cho tác giả


Ông tâm sự “tôi dân quèn mà liều lĩnh ra tập thơ nầy coi như tài sản tinh thần của tôi vậy!”.

Thật vậy, tập thơ ban đầu mang tên “Mụ Khổ” mà sau nầy ông đổi tên thành “Nghe con gái kể chuyện” để thấy nhẹ nhàng hơn. Tập thơ có 53 bài nói về cuộc đời của ông, từ khi ông theo nghề giáo và lập gia đình từ năm 18 tuổi, cả hai cùng dạy trường Cần Đước:

Thuở ấy đấy Cần quen đất Trảng

Em Trảng Bàng về Cần Đước làm dâu

Tôi lên Trảng tình nguyện xin làm rể

Hẹn cùng nhau chung thủy đến bạc đầu

Rồi từ đó mình thành chồng thành vợ

Anh làm thầy, em cô giáo cùng trường

Dạy một buổi thay phiên nhau chiều, sáng

Ai ở nhà thì mọi việc đảm đang.

Là nhà giáo nên bài thơ nào cũng mang tính giáo dục nhưng theo lối “nói ngược” như “Nghề võ trả thầy”

Trăm năm bia đá thì mòn

Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ

Nhưng mà đau có ai ngờ

Bia miệng oan nghiệt hại đời người ngay

Như câu nghề võ trả thầy

Phù Mông lãnh trọn đến bây giờ còn!

 

Hoặc là “Đạo chích dạy con”

Ầu ơ!

Con ơi nhớ lấy lời cha,

Một năm ăn trộm bằng ba năm làm!

Thầy giáo Nhàn và Cúp giải vô địch huyện Cần Đước

Cafe sáng với BS Cơ, Hai Riết

Chuyện “Cua đực của cái” nói về hành xử của con của cái khi con của đực lột vỏ:

Của đực lột vỏ đang nằm thở hơi

Chờ khi cứng lại, lại bơi

Lại cùng chồng vợ kiếm nơi nhiều mồi…

Ai ngờ, ai tưởng hời ôi!

Cua cái nó cặp Bồ rồi với trai.

Đi chơi tình tứ cả ngày

Thấy chồng lột vỏ nằm lây lát nhìn.

Âm thầm nó chạy thật là nhanh,

Gọi Bồ nhí tới xé bánh xác chồng.

Hai người đã sẵn một lòng

Ăn chồng cho hết, sợi lông chẳng chừa!

Theo ông đó là:

Thật tình tôi nghĩ như vậy,

Việc dù có xảy bên Tây, bên Tàu

Việt Nam mình có đời nào,

Đàn bà Đức hạnh làm sao giết chồng

Xa chồng là ngóng là trông

Dầm mưa dãi nắng thành hòn vọng phu.

Tennis là bộ môn ông yêu thích từ nhỏ (ảnh chụp năm ông 83 tuổi)

Ông sống rất lạc quan, yêu quý những vật dụng gắn liền với cuộc sống hàng ngày như chiếc xe đạp cũ, ghế bố, chiếc võng, chiếc áo bà ba…

Chiếc xe già tuổi lắm rồi

Ba mươi năm vẫn cùng tôi trên đường

 

Nhớ hồi còn ở trong quân

Ghế bố được phát một anh một lần

 

Trưa hè trời nắng chang chang

Trong nhà ơi bức, ngủ càng khó khăn

Nằm giường, nằm ván đau lưng

Rủ nhau xuống võng liệu chừng êm hơn.

 

Người gầy vẫn hợp bà ba

Người mập quá khổ vẫn là dễ coi

Người nào thon gọn eo o

Dù là cô gái chèo đò vẫn xinh

Nhất là các cô nữ sinh

Bộ bà ba trắng như sen trong đầm

Bà ba tiện lợi vô phương

Lại là truyền thống trăm năm dân mình!

Những người bạn Cafe, từ trái sang phải BS Trần Quân Cơ, Ông Nguyễn Văn Đông, Ông Mười Thiện (Mười Búa), NSNA Minh Doàn.


Ông cũng hiểu rằng:

Thế gian ai chẳng ham tiền

Tiền là phép thuật thần tiên nhiệm mầu

Nhưng ông tìm cho mình cuộc sống an nhàn như tên gọi của ông:

Nhà tôi giờ có sân vườn

Cỏ, hoa, cây cảnh rào tường bao quanh

Có hồ nước nhỏ trong xanh,

Cá màu xanh, đỏ đua tranh chạy đùa

Tôi thích khu vườn của tôi,

Dù kém mỹ thuật thua ngoài công viên

Tôi tề, tôi sửa liên miên

Tôi quét, tôi tưới một mình bao năm

Tôi có cái thú (vui ngầm)

Nhìn hoa nào đó, tôi ngâm thơ tình!

Tôi ngâm:

Gió đưa gia đẩy bông trang

Bông búp về nàng – bông nở về nàng

Lá cũng về nàng…

Anh còn cái cọng không…

Thầy giáo Nhàn cùng đạo diễn Hải Nguyên

Hiện nay Thầy Nhàn đã yếu nhưng vẫn lạc quan yêu đời:

Ngồi buồn nói chuyện trên trời

Nói chuyện dưới đất mọi người biết ngay!

Và ông cũng thanh thản với tuổi xế chiều của mình:

Chiều thu nhìn lá thu rơi

Lá thu rơi rụng tơi vời xung quanh

Cõi đời là vậy người ơi!

Thu tàn, Xuân đến xinh tươi bình thường!


Thầy giáo Nhàn – Ảnh Thanh Minh

Điều mà ông cho là “Chuyện ngược đời”

Con tầm cho đến chết

Vẫn còn vương mối tơ

Ông già u chín chục

Mới bắt đầu làm thơ

Tám mươi chín tuổi rồi

Đến tuổi nầy nhiều người

Chân bước đi không vững

Tại lãng, mắt cũng mờ…

Vậy mà không đeo kính

Giấy viết không gạch hàng

Xé giấy lịch ra dùng

Đường nét còn thẳng băng

Cần Đước quê tôi – Ảnh NSNA Minh Đoàn 

Thầy Nhàn là thế đó, những cung bậc cảm xúc hỉ nộ ái ố trên đời ông đều trãi qua thông qua những bài thơ ngụ ngôn của ông như thay lời muốn nói của người Thầy ở lứa tuổi 90 còn đam mê thể thao, còn yêu cuộc sống. Rất mong Thầy tiếp tục:

Cứ xé lịch làm thơ

Vài ngày có một bài

Về con người Cần Đước

Hiền hoà và vững bước!

 

Thanh Minh

(Ảnh chụp lại trên tập thơ)

 

Bài trướcThơ: Như thuở ban đầu!
Bài tiếp theoPhong trào yêu nước chống Pháp của người dân Cần Đước

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây