Thơ – Góc quê

0
108

THANH NGUYỆT

Đã chớm đông rồi bấc nhẹ lay

Hàng tre ngả bóng xõa hiên dày

Cau vừa ửng bẹ se vàng lá

Chuối cũng ra buồng trĩu nặng tay

Mẹ vóc mai gầy chong cửa đợi

Vườn tơ liễu tím phủ rêu bày

Ta về tĩnh lặng chiều ngang lối

Một góc quê nhà thỏa mộng say

Thanh Nguyệt 

Bài trướcLăng Hoàng Gia – Lịch sử và giai thoại
Bài tiếp theoThơ – Quê anh

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây